Share

Covid-19: em ở nhà, mẹ làm cô giáo (VOA)

#VOATIENGVIET
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Khi các trường học đóng cửa thời đại dịch virus corona, các bậc cha mẹ trên khắp thế giới đang cố gắng xoay sở với thực trạng mới, đó là vừa dạy dỗ con cái vừa làm việc cùng một lúc. Elizabeth Lee của VOA cho chúng ta thấy những thách thức và cách cha mẹ cố gắng làm tốt các vai trò khác nhau.

Ban đầu, khi đại dịch làm các trường đóng cửa, học sinh thấy vui mừng.

Hai cô con gái 6 tuổi và 11 tuổi của  Preeti Nathan cũng rất phấn khích.

Preeti Nathan, Người mẹ có 2 con gái, chia sẻ: “Ban đầu tôi nghĩ sẽ rất vui vì chúng tôi cho là chuyện như thế này chỉ kéo dài hai ngày, bạn biết đấy, quả là một điều mới mẻ thú vị. Nhưng khi ngày kéo sang ngày khác và cứ thế”.
 
Preeti Nathan nói thêm: “Chúng tôi thực sự không biết khi nào chuyện này sẽ kết thúc. Vì vậy, tôi nghĩ rằng điều đó làm tình hình hơi khó khăn ngay lúc này.

Trong khi làm việc ở nhà, cô cũng cố gắng làm sao cho các con vẫn duy trì việc học hành. Cô nói:

“Đối với đứa nhỏ 6 tuổi, đó là sự kết hợp giữa những gì nhà trường muốn và những gì cha mẹ muốn, và phải dỗ dành rất nhiều giữa hai điều đó. Tôi nghĩ thật khó khăn khi phải xoay sở với tất cả những việc khác nhau mà bạn làm khi bạn ở nhà với các con cả ngày.”

Robin Leffert, người mẹ có một con gái, nói: “Luôn luôn bị căng thẳng, lo lắng, ngay cả trong những lúc êm ả, giống như bị nửa chìm nửa nổi.”

Robin Leffert, một y tá nhi khoa, có con gái 8 tuổi. Làm quen nếp sống mới trong tình trạng bình thường mới thời đại dịch này thật không hề dễ:

“Giờ đây khi chúng ta biến nhà thành trường học, tôi phải làm việc cho đến khi hết giờ. Rồi tôi đi làm và sau đó tôi trở về nhà và rồi lại bắt đầu như vậy. Như vậy, thực sự là không có lúc nào để nghỉ ngơi hay thư giãn. Chúng tôi vẫn đang cố gắng để tìm ra cách làm đúng. Chúng tôi vẫn đang cố lập ra thời khóa biểu. Tôi cảm thấy như là mỗi lần chúng tôi lập ra một cái lịch thì nó vẫn không ổn, và chúng tôi không biết làm thế nào cả.”

Leffert nói tiếp: “Rồi thì giáo viên của con gái tôi đã bắt đầu thăm hỏi một lượt vào buổi sáng qua Zoom với bất kỳ cháu nào nào có thể tham gia. Thế rồi con tôi có khá nhiều thời gian rảnh rỗi để chơi với đàn gà ở sân sau và xem người ta xây dựng ở cạnh nhà, rồi thì đọc sách và chơi.”

Sau đó, là vô số những email mà trường gửi đến

Robin Leffert cho biế thêm: “Mỗi lần tôi nhìn vào hộp thư đến là thấy có 10 tin nhắn mới từ giáo viên, từ hiệu trưởng, khu học chánh, từ các phụ huynh khác trong trường. Tôi mặc kệ. Quá nhiều thư.”

Trong lúc căng thẳng này thì Leffert cho biết cô ý thức rất rõ là tôi biết ơn về những điều gì và rất biết ơn là tôi có việc làm. Công việc này bây giờ có lẽ còn chắc chắn hơn bất cứ lúc nào trước đây.

Cô cũng biết ơn về việc con tôi có vẻ khá kiên cường.

Preeti Nathan nói: “Tôi nghĩ rằng nay có thêm thời gian dành cho gia đình thì ta hãy trân trọng điều đó, phải không. Chúng tôi ăn mọi bữa quây quần bên nhau. Khi đó, tình thân gia đình trở nên khăng khít hơn.”

Nhiều phụ huynh đang cố tập trung vào những điều tích cực và không quá căng thẳng về chuyện học hành, nhưng nói thì dễ hơn là làm.

Leave a Comment